It is currently Sat Nov 25, 2017 10:08 am
All times are UTC + 8 hours

THAO THỨC

Cảm hứng từ tiếng vọng tâm hồn

Tâm Sự Với Gió…

Postby Nguyễn Thành Sáng » Tue Jun 20, 2017 1:30 pm

Kìa Sáng! Sao ngươi như héo hắt
Một mình lặng lẽ đứng nơi đây
Mắt buồn hướng vọng về xa vợi
Như thể chờ ai ở chốn nầy!

Nhiệt huyết hôm nào buổi tiễn đưa
Chia tay bạn đến với vần thơ
Để say, để sống và mơ mộng
Bỏ lại thời gian chuỗi thẫn thờ

Ta mừng cho bạn biết bao nhiêu
Hốt được hàn sương đọng dưới chiều
Gom nhỏ từng hồi lên giấy trắng
Hoá thành tiếng nhạc phả phiêu diêu

Vậy mà bỗng chốc như lam khói
Ngọn lửa ngày đi bạn ửng trời
Nay giống lụn tàn như sắp tắt
Khiến lòng ta thấy xót xa ơi!…

Sáng vẫn còn đây khí phách tràn
Dẫu rằng mới đó bị phăng ngang
Tiểu nhân, hạ sách mà không giỏi
Hạ nhục oan ta, vội sụp màn!

Giữa chốn cuộc đời trắng với đen
Ta từng bươn chải đã thành quen
Nên không chao đảo, không hề thẹn
Chỉ nực cười cho một cái hèn!…

Trong lòng ta chỉ có niềm đau
Lạc mộng giờ đây để vạn sầu
Cứ ngỡ hồn nương non biển hẹn
Ai dè cũng chỉ cánh hoa ngâu

Để tím quả hồng buổi tối nay
Và rồi tiếp tục vẫn hồn bay
Đi tìm, tìm mãi trong mờ mịt
Mong gặp hồn thương hẹn kiếp nầy!...

20/6/2017
Nguyễn Thành Sáng
User avatar
Nguyễn Thành Sáng
Thiếu tá
Thiếu tá
 
Posts: 524
Joined: Wed Jun 01, 2016 11:01 pm

Tình Có Hiểu?

Postby Nguyễn Thành Sáng » Wed Jun 21, 2017 1:11 pm

Tình có hiểu khi đành ly biệt
Là nửa hồn phải chết hay không?
Nửa hồn còn lại trôi sông
Vật vờ, lư lắc, bềnh bồng…Về đâu?

Tình có hiểu khi đành ly biệt
Sẽ ôm tròn da diết ngàn đau
Nhớ bao kỷ niệm ngọt ngào
Khuya rồi đi ngủ kẻo đau anh à!...

Tình có hiểu khi đành ly biệt
Biết có còn tha thiết với thơ?
Vì đâu nữa để mà mơ
Đâu ai để đợi, để chờ, để thương!

Tình có hiểu khi đành ly biệt
Sẽ từ nay rũ riệt linh hồn
Ngày đêm khắc khoải héo hon
Ảnh hình cứ mãi chập chờn đâu đây!...

Sao đành đoạn chia tay tình hỡi?
Để trọn đời nhức nhói tâm can
Rồi đây chỉ có thu vàng
Lá rơi lả tả, ngập tràn lối đi…

21/6/2017
Nguyễn Thành Sáng
User avatar
Nguyễn Thành Sáng
Thiếu tá
Thiếu tá
 
Posts: 524
Joined: Wed Jun 01, 2016 11:01 pm

Mát Nhẹ Gió Chiều

Postby Nguyễn Thành Sáng » Fri Jun 23, 2017 10:10 pm

Xúc cảm tâm tình dệt ý thơ
Ngàn sao kéo lại trải hồn mơ
Vơi đi ánh nhạt bao sầu nhớ
Lặng lẽ đêm đen với thẫn thờ

Từ độ trăng mờ treo đỉnh núi
Chim đời gãy cánh mộng bay xa
Cô đơn gói lại niềm cô đọng
Lạnh lẽo năm canh duỗi bóng tà

Chỉ biết ngàn yêu với nhớ nhung
Thả tình diệu viễn chuỗi đêm đông
Để mang nỗi nhớ từ xa vợi
Vò võ lòng ai, phủ lạnh lùng

Rồi cuốn tâm tình qua ý nhạc
Thơ dòng khuây khoả cuộc mơ trăng
Bởi nay nắng hạ, chiều cô tịch
Mộng mị xa xôi đã lịm tàn

Nỗi niềm sống mãi với thời gian
Dẫu thế đong đưa lắm phũ phàng
Mây khói lững lờ trôi ý sống
Hoàng hôn nhè nhẹ trải thênh thang!

Nguyễn Thành Sáng
User avatar
Nguyễn Thành Sáng
Thiếu tá
Thiếu tá
 
Posts: 524
Joined: Wed Jun 01, 2016 11:01 pm

Nhỏ Lòng (2)

Postby Nguyễn Thành Sáng » Sun Jun 25, 2017 6:56 pm

Gió thổi lung linh nhịp ánh tàn
Ngàn hoa, cây cỏ rũ mờ tan
Chuyển mình lay nhẹ bầu sương đọng
Từng giọt rơi dần, nhỏ bóng trăng

Đêm sắp qua dần đến sớm mai
Từng vầng mây nhạt rã sầu bay
Trôi đi chầm chậm về xa thẳm
Trả lại cung trời một sáng say!

Tôi cũng qua đêm, cũng ủ buồn
Từng thời xưa cũ, áng mờ buông
Và bao thắm thiết, ngàn khơi sáng
Đậm, nhạt, thăng, trầm, ghịt, réo, vương

Cho cánh chim đời, thân lữ thứ
Từng đêm trăn trở vọng xa xôi
Tim hồng nồng cháy tình nhân thế
Từng chập lay, ghì, đẩy, xé tôi!

Có lúc ngàn vui rộn tiếng cười
Âm thanh lồng lộng tận xa xôi
Thuyền đời phơi phới về bao biển
Trải cánh mây trời cả áng trôi

Rồi cũng bao lần chìm lặng lẽ
Khung trời trói lại mảnh trăng than
Tận nghe tim nhói, niềm tan tác
Tình! Mộng! Đâu rồi! Chuỗi vỡ tan…

Đến nay chiều tím, màu đơn điệu
Ráng kéo trăng khuya tỏ chút đời
Gửi gấm tâm tình qua ý nhạc
An bình, trầm lặng, áng thơ trôi!

Nguyễn Thành Sáng
User avatar
Nguyễn Thành Sáng
Thiếu tá
Thiếu tá
 
Posts: 524
Joined: Wed Jun 01, 2016 11:01 pm

Nhẹ Đỡ

Postby Nguyễn Thành Sáng » Wed Jun 28, 2017 1:12 pm

Em cứ hồn nhiên, cứ thắm màu
Tình thơ vời vợi trải tầng cao
Ngọt ngào, ấm áp vầng trăng mộng
Vạn sóng đong đưa, mãi ngọt ngào!

Đừng để trăng lòng vơi ánh nhạt
Nỗi sầu ảm đạm phủ mờ yêu
Làm cho sóng nước thêm cuồng chảy
Đẩy chiếc thuyền trôi tận áng chiều

Rồi cũng một ngày, con nước đứng
Cánh hồn trôi nổi sẽ dừng chân
Nhớ về êm ả thời trăng bến
Quay gót lãng du lại ánh vàng!

Âm thầm nhè nhẹ đỡ vầng trăng!

Nguyễn Thành Sáng
User avatar
Nguyễn Thành Sáng
Thiếu tá
Thiếu tá
 
Posts: 524
Joined: Wed Jun 01, 2016 11:01 pm

Giọt Thương

Postby Nguyễn Thành Sáng » Fri Jun 30, 2017 6:14 pm

Hôm nay đặt bút phổ vần thơ
Có gió đong đưa mãi dật dờ
Như đóng tâm tình, bao thổn thức
Cuốn hồn bó chặt, thấy chơ vơ

Không biết suy tư hằn mệt mỏi
Hay trời u ám, áng mờ trôi
Để như buồn bã, rồi vương vấn
Giọt nhỏ trăng lòng, ánh nhẹ rơi

Thế mà tâm sự lại thênh thang
Chạnh nhớ xuân xưa thấy lỡ làng
Rồi lại hôm nay mang ước vọng
Mộng hồn hoa thắm một tình trăng!

Tôi thấy nỗi niềm thương đến ai
Chuỗi đời quạnh quẽ, gió heo may
Từng đêm gối chiếc, hồn lay động
Gửi đến phương trời cặp cánh bay

Những ngày lặng lẽ, chiều vơi ánh
Ảm đạm quay về, nghẹn xót xa
Nức nở cuộc đời bao héo úa
Khiến trời mây nhạt rã rời ra

Tôi muốn trao ai một gói lòng
Ngàn thương, trăm nhớ trải mênh mông
Thầm trông đêm lặng, trời không ảnh
Ngọn lửa đưa về sưởi giá đông

Để nơi chốn ấy giạt mây buồn
Nhuốm lạnh không còn dưới ánh sương
E ấp hoa xuân xưa sống lại
Trái sầu đoạn đứt chẳng còn vương!

Nguyễn Thành Sáng
User avatar
Nguyễn Thành Sáng
Thiếu tá
Thiếu tá
 
Posts: 524
Joined: Wed Jun 01, 2016 11:01 pm

Chạnh Thu

Postby Nguyễn Thành Sáng » Mon Jul 03, 2017 11:56 am

Thà đừng gặp gỡ thuở ngày xưa
Cho phải hôm nay nuốt nỗi sầu
Đem bóng phương xa về cõi lặng
Chôn hồn tình ái, với ngàn đau

Yêu hỡi! Yêu chi để lỡ làng
Một lần làm cánh trải thênh thang
Cuốn mây, cuốn mộng vào khung ảnh
Để những chiều thu ngắm võ vàng!

Em đến, gởi hồn qua những thư
Từng lời, từng ý ẩn trăng mơ
Cho tôi thao thức, nhiều trăn trở
Lắm buổi chiều trôi, vọng thẫn thờ

Em viết tên tôi trên cánh nhạn
Chữ hoa thắm thiết, gói tình sâu
Mượn mây, gió thổi về phương lạ
Làm trói hồn sâu, sợi chỉ màu!

Từ đó hình ai luôn ẩn hiện
Khi ngồi, khi đứng, lúc man miên
Một bông sắc thắm nằm trên giấy
Ngào ngạt hương say choáng nỗi niềm…

Thế mà trời hỡi! Để giờ đây
Nhàn nhạt chiều thu, ngóng gió bay
Tôi thấy trong lòng như ảm đạm
Ngắm buồn lặng lẽ, nhớ về ai

Có lẽ tim nầy ngày ủ mộng
Trọn lòng đặt đó mảnh tình trong
Thời gian dính cứng không rời được
Để chuỗi vàng rơi, mãi chạnh lòng!

Nguyễn Thành Sáng
User avatar
Nguyễn Thành Sáng
Thiếu tá
Thiếu tá
 
Posts: 524
Joined: Wed Jun 01, 2016 11:01 pm

Gió Trăng Còn Đó

Postby Nguyễn Thành Sáng » Thu Jul 06, 2017 5:35 pm



Mấy độ hồn xuân xưa trở lại
Gió tình, trăng mộng thắm trời mây
Bầu đêm mờ nhạt giờ khơi tỏ
Dìu dặt cung trời vạn ánh say…

Tôi cũng như em lắm chuỗi buồn
Mây đời u ám, ánh lòng buông
Từng nghe giá buốt, niềm trăn trở
Lắm chập đau thương, nhỏ mộng đường!

Để suốt dòng trôi như ảm đạm
Dế sầu luôn mãi réo về đêm
Thẫn thờ, khắc khoải hằng tư lự
Ánh lặn xa xôi, nhạt bóng thềm

Băng đóng tâm tình, ôm phẳng lặng
Mây sầu phủ trải để lờ trăng
Cô đơn theo đó cùng năm tháng
Vọng hướng trời đen, ngắm bóng tàn

Và đã thả hồn trên ngọn gió
Cho niềm tan tác dật dờ trôi
Sầu đau một trái, ngàn tơi tả…
Chợt ánh trăng đưa bóng mộng đời!

Từ đó hương lòng phôi nhạt cũ
Thời gian từng nhịp dậy men say
Tri âm, tri kỷ, thuyền duyên bến
Một chén rượu đào kết với ai

Bỗng chốc đêm nay mây kéo buồn
Giọt lòng đọng lại thoáng sầu tuôn
Nhìn lên em nhé! vầng trăng đó!
Ngọn gió còn đây! giữa quạnh trường!

Nguyễn Thành Sáng
User avatar
Nguyễn Thành Sáng
Thiếu tá
Thiếu tá
 
Posts: 524
Joined: Wed Jun 01, 2016 11:01 pm

Mối Tơ Lòng

Postby Nguyễn Thành Sáng » Sat Jul 08, 2017 6:06 pm

Vương vấn tơ lòng buộc bóng đi
Niềm mơ, ý mộng phổ hồn thi
Nhẹ nhàng điệp khúc phơi giang thủy
Dìu dặt trời mây trải mộng thì
Hỏi gió trở trăn trao ý nghĩ
Ngắm vầng thao thức gói tơ suy
Ánh vàng chốn ấy ngàn thâm thúy
Một mảnh hương tình mãi khắc ghi!

Nguyễn Thành Sáng
User avatar
Nguyễn Thành Sáng
Thiếu tá
Thiếu tá
 
Posts: 524
Joined: Wed Jun 01, 2016 11:01 pm

Mãi Nhớ (3)

Postby Nguyễn Thành Sáng » Mon Jul 10, 2017 6:11 pm

Chiều tàn đọng lại mảnh trăng tan
Nỗi nhớ, niềm thương trói võ vàng
Gió kéo mây sầu phơi bảng lảng
Trời buồn ánh nhạt trải mênh mang
Làm sao tắt lịm hồn thơ thẩn
Để được phôi phai khúc lỡ làng
Thu đến, thu đi trời rạng nắng
Vẫn vàng mấy chiếc mãi lang thang!

Nguyễn Thành Sáng
User avatar
Nguyễn Thành Sáng
Thiếu tá
Thiếu tá
 
Posts: 524
Joined: Wed Jun 01, 2016 11:01 pm

Vọng Sầu Tỏ Bạn

Postby Nguyễn Thành Sáng » Wed Jul 12, 2017 1:25 pm



Nầy Sáng! Hôm nay như ảm đạm
Mắt buồn thăm thẳm, vọng xa xăm
Thả hồn trôi giạt về mong đợi
Mây ám bao trùm một ánh trăng!

Để khiến lòng ta cũng lắc lay
Bã buồn đọng lại dưới heo may
Nhẹ mình co rút rồi lung lắc
Lảy những lá vàng rớt đó đây

Lửa sống năm nào hực trái tim
Sao nay thấy bạn cuốn im lìm
Và bao nó lại bằng sương lạnh
Cho phút giây nầy biến buốt thêm!...

Gió ơi! Trăn trở tấc lòng ta
Một thuở mây trời lộng bóng pha
Từng mảng trôi về nơi bốn cõi
Nhạc đời thắm thiết vạn ngân nga

Thế mà bỗng chốc hoàng hôn đến
Lửa rực trong lòng vẫn quyện đây
Nhưng chiếc thuyền đời như cũ kỹ
Chẳng còn vững chãi để say bay

Ta thấy nghẹn lòng trong nỗi nhớ
Khát khao được sống cánh hồn mơ
Chỉ rồi lạnh lẽo, chiều thu chết
Mộng ước mịt mờ với thẩn thơ

Ấp ủ một thời ra biển lớn
Muốn làm cánh gió vượt trời xa
Một đêm băng tuyết ngàn rơi xuống
Đắm chiếc thuyền nan giữa nắng ngà

Biển cuồng, vũ lộng quấn hồn ta!...

Nguyễn Thành Sáng
User avatar
Nguyễn Thành Sáng
Thiếu tá
Thiếu tá
 
Posts: 524
Joined: Wed Jun 01, 2016 11:01 pm

Bởi Trọn

Postby Nguyễn Thành Sáng » Fri Jul 14, 2017 1:16 pm

Vấn vương, thao thức thuở lần đi
Đeo đẳng thời gian mãi khắc ghi
Trăn trở, nhớ nhung, hồn vọng thủy
Bã buồn, lưu luyến, ánh tràn mi
Đêm vắng, trăng tàn, sương nhỏ lụy
Chiều mờ, bóng rũ, dạ sầu bi
Có ai hiểu được vì sao nhỉ?
Bởi trọn lòng yêu chẳng thiết gì!

Nguyễn Thành Sáng
User avatar
Nguyễn Thành Sáng
Thiếu tá
Thiếu tá
 
Posts: 524
Joined: Wed Jun 01, 2016 11:01 pm

Chạnh Thu Chiều (2)

Postby Nguyễn Thành Sáng » Sat Jul 15, 2017 9:54 pm

Ánh nhạt trời thu trải bóng chiều
Dạ sầu trăn trở kéo buồn hiu
Nỗi đau lờ lững vờn mây khói
Vọng nhớ thời gian, khắc khoải nhiều!

Mới đó năm nào nay đã cũ
Mà sao cứ mãi bóng đong đưa
Lối xưa xe ngựa, hồn hoang lạnh
Vẫn loáng thoáng đây, tụ giữa mùa

Cảnh vắng phơi sân vạn sắc vàng
Từng hồi gió thoảng ghịt mây sang
Tô bầu ảm đạm thêm mờ ảnh
Hoà ráng từ xa chậm chậm tàn

Lắm lúc thấy lòng như mỏi mê
Hướng về nẻo cũ dạ sầu tê
Vậy mà sao mãi, sao sao mãi
Cái ảnh ngày xưa cứ trở về!

Mấy chục năm trường đã quá xa
Con thuyền thuở ấy một lần qua
Bọt bèo, sóng nước đà phôi nát
Còn đó nữa đâu lại phải mà…!

Cứ mỗi lần thu khiến nhớ nhung
Cho đầy héo úa với bâng khuâng
Móc ngàn tan tác ra nhìn, ngắm
Để máu hồng loang, giọt nhỏ dần

Chốn ấy giờ nầy có hiểu không?
Chiều nay một kẻ ngắm dòng sông
Tâm tư trĩu nặng niềm nhung nhớ
Kỷ niệm ngày xưa, bóp cõi lòng!


Nguyễn Thành Sáng
User avatar
Nguyễn Thành Sáng
Thiếu tá
Thiếu tá
 
Posts: 524
Joined: Wed Jun 01, 2016 11:01 pm

Vẫn Mãi

Postby Nguyễn Thành Sáng » Tue Jul 18, 2017 2:30 pm

Bất chợt mây sầu trải lối giăng
Kéo buồn che phủ một vầng trăng
Khuất tròn lóng lánh bầu êm ả
Để bóng trời xuân nghẹn lỡ làng

Và cứ trôi dần theo mấy độ
Cung mờ đen tịch trói chơ vơ
Nơi xa cánh gió còn lơ lững
Cho ánh trăng vàng lệ nhỏ thơ…

Đêm nay đêm của thuở hoài xuân
Chạnh kẻ bên thềm phải nhớ nhung
Ánh đã nhạt nhòa bên ngạch cửa
Vẫn người ngồi đó với bâng khuâng

Vì sao mãi nhớ ánh trăng vàng
Cho phải thẫn thờ với trở trăn
Bởi thuở mộng đời muôn ý sống
Gửi vào diệu vợi ánh thơ trăng

Bóng đã mờ tàn bởi áng mây
Giãn hồn ai đó, duỗi bàn tay
Nhưng xa! Xa quá trời thăm thẳm
Đành trói linh hồn, nỗi đắng cay

Bao độ qua rồi trong giá lạnh
Với niềm quạnh quẽ chuỗi đêm đen
Nhớ nhung trăng biếc thời thơ thắm
Cũng bởi hồn thương trọn nỗi niềm

Xuân đầu khi đã một lần trao
Cho dẫu trăm năm bạc mái đầu
Bóng nước,thuyền đi luôn sống mãi
Dưới trời ngày ấy quyện trăng sao!

Nguyễn Thành Sáng
User avatar
Nguyễn Thành Sáng
Thiếu tá
Thiếu tá
 
Posts: 524
Joined: Wed Jun 01, 2016 11:01 pm

Nhớ Cha

Postby Nguyễn Thành Sáng » Thu Jul 20, 2017 2:00 pm

Ánh mờ thu, nhẹ ru về nỗi nhớ
Vầng trăng thiêng sáng tỏ đã chìm sâu
Bốn mươi ba năm, bao ngàn trăn trở
Vọng thâm tình, vàng võ, rã tim đau

Cha ra đi không trao lời từ biệt
Một khuya sầu da diết cuốn bi thương
Trời mịt tối, trăng buồn như thống thiết
Nỗi tác tan biền biệt phủ mờ sương

Rời bệnh viện trên đường về lặng lẽ
Vạn niềm thương cào xé mảnh tâm can
Sao vội vàng tình trăng rời con trẻ
Để cả đời quạnh quẽ ngộp hồn tang!

Từ dạo đó trăng vàng không trở lại
Mảnh tình sâu đi mãi chẳng còn về
Cho lòng con lê thê niềm tê tái
Nhớ ngàn thương, trói mãi nỗi ủ ê

Đã bao lần rơi lệ, nhìn chúng bạn
Nụ hồn nhiên tỏ rạng ánh tròn trăng
Còn nơi ta nát tan trong nẻo lặng
Mảnh linh hồn khóc cạn mất tình thân

Chim còn non, con lần vượt trùng khơi
Giương cánh mỏng tìm bơi qua bão loạn
Từng bị rơi, loạng choạng với chơi vơi
Và bao lúc tả tơi, trôi nỗi hận…

Trời thu nay gió lần về thương nhớ
Bóng cha già ánh tỏ thuở ngày xưa
Vĩnh biệt rồi, đâu nữa, chỉ còn mơ
Sầu canh cánh từng giờ khi nung lửa!

Nguyễn Thành Sáng
User avatar
Nguyễn Thành Sáng
Thiếu tá
Thiếu tá
 
Posts: 524
Joined: Wed Jun 01, 2016 11:01 pm

PreviousNext

Return to Văn chương - Thơ ca

  • You cannot post new topics in this forum
    You cannot reply to topics in this forum
    You cannot edit your posts in this forum
    You cannot delete your posts in this forum
  • Who is online

    Users browsing this forum: No registered users and 1 guest