It is currently Mon May 28, 2018 1:02 pm
All times are UTC + 8 hours

THAO THỨC

Cảm hứng từ tiếng vọng tâm hồn

Re: THAO THỨC

Postby Nguyễn Thành Sáng » Tue Dec 12, 2017 11:52 am

Nỗi Niềm Nơi Huyệt Lạnh

Ôi đất lạnh! Từ từ ôm xác Mẹ
Dưới lòng sâu lặng lẽ mảnh vô tri
Mặc nắng mưa, sớm, trưa, chiều bóng xế
Chỉ dương trần ngấn lệ nhớ người đi!

Kể từ nay, Mẹ sẽ không còn buồn
Thôi lo nghĩ, sầu thương vương ánh mắt
Hết trở trăn trầm mặc hướng mây sương
Lo con đứa nẻo đường mang héo hắt

Bởi con đàn, đứa khôn, còn đứa dại
Đứa cảnh đời phơi phới, đứa lầm than
Tình của Mẹ. vầng trăng nơi bốn cõi
Sao chẳng về bóng tối thả vầng thanh!

Nên nhìn Mẹ như luôn màu ảm đạm
Mảnh trăng sầu sâu thẳm tận xa xôi
Mây vụt qua để rồi từ vạn dặm
Cũng bay về che sẩm bóng mà thôi

Con canh cánh trong lòng nhìn thấy Mẹ
Vệt kéo dài vầng trán của chiều thu
Lúc Mẹ vui âm u đà tan mất
Khi Mẹ buồn chất ngất nỗi sầu ưu

Mẹ hay đau, anh em con lo lắng
Bao chuỗi dài năm tháng chảy dòng sông
Lúc thủy triều nước rong không hụt hẩng
Khi cạn nguồn, trống vắng một trời đông….

Tất cả thứ giờ đây không còn nữa
Trăng rụng rồi bao thuở gió đong đưa
Hết ưu tư nhìn Mẹ hiền trăn trở
Và mất vầng sáng tỏ phủ đêm khuya!


Kỷ niệm an táng Mẹ, 15/1/2016
(Nhằm ngày 6/12 ÂL)

Nguyễn Thành Sáng
User avatar
Nguyễn Thành Sáng
Thiếu tá
Thiếu tá
 
Posts: 676
Joined: Wed Jun 01, 2016 11:01 pm

Re: THAO THỨC

Postby Nguyễn Thành Sáng » Tue Dec 12, 2017 12:05 pm

Thơ Họa Nguyễn Thành Sáng & Thi Hoàng (9)

TIỀN DUYÊN NỐI LẠI

Năm xưa ta có ra đi
Về miền hoa mộng, những gì vấn vương
Xa xôi cách trở ngàn phương
Tình đời trắc trở để vương nỗi sầu

Thời gian nào kéo được đâu!
Nỗi sầu năm tháng, còn đâu bây giờ!
Hữu duyên gặp bạn tình thơ
Lòng ta đã thấm hồn thơ của nàng

Thấy như tri kỷ, trăng vàng
Cho ta cảm xúc, mơ màng đêm sâu
Cho lòng ta phải rạt rào
Lâng lâng, nhớ nhớ biết bao hỡi nàng!

Phải chăng gặp lại bạn vàng
Từ duyên tiền kiếp, hồn nàng về đây!
Cùng ta tương hội chốn nầy
Muộn màng vì bởi năm dài lạc nhau!

Trăng vàng đã tận đêm sâu
Tiền duyên còn đó một câu nghĩa tình
Hôm nay gặp lại của mình
Nàng ơi! ta tiếp duyên tình ngàn xưa!

Nguyễn Thành Sáng

LÀM SAO MÀ TRÁCH

Cớ chi mà lại trách người
Đã cùng san sẻ đầy vơi nỗi niềm
Cuộc đời trói phận buộc duyên
Hai ta cùng muốn có miền vô ưu

Thẩn thơ ngắm ráng trời chiều
Ngân nga cùng tiếng sáo diều trăng thanh
Gửi hồn vào tán lá xanh
Cùng yêu một giấc mộng lành tinh mơ

Đôi khi cũng lại ngẩn ngơ
Dậu hoa vàng đã tím bờ sương buông
Và đôi khi cũng lại buồn
Làm sao mà trách cánh chuồn chồn kim.

Thi Hoàng
User avatar
Nguyễn Thành Sáng
Thiếu tá
Thiếu tá
 
Posts: 676
Joined: Wed Jun 01, 2016 11:01 pm

Re: THAO THỨC

Postby Nguyễn Thành Sáng » Thu Dec 14, 2017 11:41 am


Dòng Tâm Sự Gửi Về Hồn Cha

Cha ơi!
Tâm sự lòng con gửi đến Cha
Người nơi thăm thẳm thật là xa
Đã đi vắng bóng từ thu ấy
Để lại trần gian một cảnh nhà!

Bốn bốn năm qua trời cách biệt
Âm dương hai ngả rẽ ly tình
Cha đau! Cha nghẹn! nơi âm cảnh!
Mẹ khổ! Mẹ sầu! Cuộc biển sinh!

Từ nơi lạnh lẽo cõi phiêu diêu
Cha có thấy chăng một cánh diều?
Tơi tả, quay cuồng theo gió lộng
Một đời tan tác biết bao nhiêu!

Mất chồng tuổi độ nửa chừng xuân
Chẳng bận làm gì đến bản thân
Hết dạ, trọn lòng son, nghĩa sắt
Mặc cho tuyết giá trải cung tầng

Canh khuya vắng lặng buồn thui thủi
Lạnh lẽo, cô đơn trói mảnh hồn
Bóng tối bao trùm lên ảm đạm
Cuộc đời luôn mãi bóng hoàng hôn…

Nay Mẹ xuôi tay trong xác khổ
Bởi từ chuỗi sống ngất đau thương
Biến thành bệnh tật hành thân Mẹ
Để các con đây khóc đoạn trường

Bây giờ Mẹ cũng đã ra đi
Trả lại phù du tất cả vì
Về chốn sương mây mờ mịt bóng
Dứt xong một kiếp nát hồn thi

Con thiết tha mong cõi vĩnh hằng
Hồn Cha gặp Mẹ nối tình trăng
Cha bù, Cha đắp ngàn yêu dấu
An ủi Mẹ con thuở lụy trần…

Khấu đầu từ tạ bóng hồn ân!


Kỷ niệm sau ngày an táng Mẹ!

Nguyễn Thành Sáng
User avatar
Nguyễn Thành Sáng
Thiếu tá
Thiếu tá
 
Posts: 676
Joined: Wed Jun 01, 2016 11:01 pm

Re: THAO THỨC

Postby Nguyễn Thành Sáng » Thu Dec 14, 2017 11:53 am

Vỡ Một Cung Đàn

Ngoài kia em khép cổng vào
Thôi sầu ánh nhạt, thôi bao đợi chờ
Sẽ không còn nữa vật vờ
Canh thâu giá lạnh, thẫn thờ gió trăng…

Trong nầy tôi cũng hốt ngàn
Sợi thương, sợi nhớ, đốt tan thả trời
Để quên dĩ vãng một thời
Dòng sông, bến nước, đầy vơi nỗi niềm

Từ nay nhịp đập con tim
Du dương điệp khúc êm đềm vấn vương
Hoá thành chuỗi hạt hàn sương
Nhành lau, ngọn cỏ rụng buông giọt dài

Hết rồi dưới ngọn gió lay
Đêm khuya quyện nắm bàn tay mộng tình
Ngọt ngào an ủi duyên mình
Dẫu cho cách trở, ảnh hình không xa!…

Giờ đây khuất ảnh trăng ngà
Em về làm vợ người ta mất rồi
Còn tôi trở lại với tôi
Âm thầm chiếc bóng ngậm ngùi, trở trăn

Đêm đêm thao thức mơ màng
Thả hồn vào cõi thênh thang lững lờ
Kéo mây trải chút vần thơ
Phôi phai héo hắt, bên bờ buồn tênh

Chiều chiều lặng lẽ mái hiên
Nhìn vầng mây xám trôi miền thênh thang
Tấc lòng lưu luyến, bâng khuâng
Thời gian, kỷ niệm…Ngập tràn nỗi đau!

10/11/2017
Nguyễn Thành Sáng
User avatar
Nguyễn Thành Sáng
Thiếu tá
Thiếu tá
 
Posts: 676
Joined: Wed Jun 01, 2016 11:01 pm

Re: THAO THỨC

Postby Nguyễn Thành Sáng » Sat Dec 16, 2017 4:53 pm

[color=#008000]
Thơ Họa Nguyễn Thành Sáng & Thi Hoàng (10)

SỐNG MÃI

Thơ nàng sáng tỏ nỗi niềm
Lòng ta vương vấn một miền xa xôi
Từ nay tâm sự đầy vơi
Ta đây, nàng đấy, chẳng rời hồn thơ

Canh khuya trở giấc ta mơ
Tìm về chốn ấy những giờ trăng lên
Nỗi lòng ta sẽ mông mênh
Rạt rào cảm nhớ, thang thênh tìm nàng

Hai ta ngồi dưới trăng vàng
Để nghe thổn thức, mơ màng canh thâu
Quên sầu, gát chuyện bể dâu
Tình thơ đối ẩm, một câu chung tình

Khung trời chỉ có đôi mình
Để ta cạn chén rượu tình duyên thơ!

Nguyễn Thành Sáng

NHẬN

Lang thang trong cõi vô thường
Những mong nhặt một chút hương sưởi lòng
Đời bao khúc ngoặt khúc cong
Lượm đây một chút trắng trong cho mình

Vẫn còn tia sáng lung linh
Vẫn còn giọt nước ngọt lành làn môi
Quên đi một chút chơi vơi
Nhận thêm dịu ngọt những lời quý yêu.


Thi Hoàng
[/color]
User avatar
Nguyễn Thành Sáng
Thiếu tá
Thiếu tá
 
Posts: 676
Joined: Wed Jun 01, 2016 11:01 pm

Re: THAO THỨC

Postby Nguyễn Thành Sáng » Sat Dec 16, 2017 5:18 pm

Buồn Nhớ Cha Mẹ

Trời hôm nay như đượm màu u ám
Gió hiu buồn ảm đạm quấn sầu tơi
Cả không gian như lặng lờ, sẩm tối
Khúc tiêu hờn réo gọi nẻo xa xăm!

Kể từ đây đã tắt hết vầng trăng
Phủ bóng xám đậy dầy lên quạnh tổ
Sắc âm u đẩy trôi màu sáng tỏ
Để đêm về vò võ chuỗi mờ thâu

Đàn đứt dây, nhạc điệu có còn đâu
Chỉ hỗn độn nát nhầu gây lạc tiếng
Bao du dương dẫn tâm hồn xao xuyến
Đã trôi theo nấc nghẹn khóc tan thương

Cha Mẹ ơi! Năm xưa một con đường
Đàn gà nhỏ hai đầu Cha với Mẹ
Còn bây giờ đã biến thành quạnh quẽ
Hiu hắt tàn vắng vẻ tiếng kêu con!

Khiến đáy sâu thăm thẳm nỗi héo hon
Biến ý sống một đời thành khát nhớ
Và sẽ mãi không ngừng thôi trăn trở
Luyến ánh tình bao thuở khuất chìm sâu

Biết giờ nầy hồn Cha Mẹ đã về đâu
Được an lạc hay sầu quay hướng vọng
Cõi dương trần phong ba luôn khuấy động
Giọt máu tình vẫn sống cõi phù du

Con thấy hồn như cuốn mảnh chiều thu
Nhớ Cha Mẹ êm đềm dòng sông chảy
Biết làm sao được trông, được tìm lại
Ánh sắc ngời phủ trải của trăng son!


Kỷ Niệm Sau Hai Ngày An Táng Mẹ!

Nguyễn Thành Sáng
User avatar
Nguyễn Thành Sáng
Thiếu tá
Thiếu tá
 
Posts: 676
Joined: Wed Jun 01, 2016 11:01 pm

Re: THAO THỨC

Postby Nguyễn Thành Sáng » Mon Dec 18, 2017 5:09 pm


Thơ Họa Nguyễn Thành Sáng & Thi Hoàng (11)

DUYÊN THỀ

Đêm nay cảm thấy thênh thang
Nỗi lòng vương vấn ánh vàng thiết tha
Trăng nay còn khuất ánh xa
Một cơn gió nhẹ lùa qua cửa lòng

Hồn ta cảm thấy lâng lâng
Nỗi niềm lai láng một dòng tình ai!
Thương thương, nhớ nhớ đâu đây
Kết từng nét chữ thơ say của nàng!

Có những lúc, canh sang đã điểm
Ta nghe lòng im ỉm vấn vương
Vì sao lại nhớ, lại thương?
Một người nào đó nơi phương ngàn trùng!

Đây có phải tận cùng ký ức?
Đã trở về giây phút hôm nay
Người thương tiền kiếp đắm say
Đã cùng ta sống năm dài yêu đương!

Rồi phận bạc, uyên ương rã cánh
Ôm nỗi lòng canh cánh ngàn thu
Thời gian xa tít, mịt mù
Duyên xưa ta đã thiên thu hẹn thề!

Ta, Nàng hồn đã trở về
Kiếp nầy nối lại duyên thề ngàn năm
Dẫu cho cách trở xa xăm!...

Nguyễn Thành Sáng

BÌNH YÊN VỚI THƠ

Thơ em chan chứa nỗi niềm
Cho người trăn trở từ miền xa xôi
Biết thời gian chẳng thể vơi
Nguyện thề gắn bó suốt đời cùng thơ

Thì thầm em chạm bến mơ
Chạnh lòng trao gửi đợi chờ người lên
Biển dào dạt biển mông mênh
Dẫu tan vào cát vẫn bên cạnh nàng

Như là ngõ vắng hoa vàng
Đợi nhau mãi chẳng ngại ngùng đêm thâu
Chuyện đời bãi bể nương dâu
Ước gì ta vẫn đậm sâu ân tình

Đêm nay thơ với chúng mình
Cùng nhau hưởng phút yên bình người ơi.

Thi Hoàng
User avatar
Nguyễn Thành Sáng
Thiếu tá
Thiếu tá
 
Posts: 676
Joined: Wed Jun 01, 2016 11:01 pm

Re: THAO THỨC

Postby Nguyễn Thành Sáng » Mon Dec 18, 2017 5:23 pm


Lối Mòn Sương Nhỏ Giọt

Từ xa xa, con đường mòn hun hút
Những mảng xanh chen chúc thẩn thơ nhìn
Chẳng gió về rung rinh bờ lá đỏ
Giống giăng đầy đây đó một buồn tênh!

Tôi bước đi trên khoảng dài vắng lặng
Tìm thả sầu sâu lắng cõi mênh mông
Thân không mang mà lòng như nằng nặng
Lắc lư hoài trên sóng một dòng sông

Trăng năm xưa soi sáng cả một vùng
Có mây lững, gió hun dài trên má
Dưới canh đêm, ngân nga lời trầm bỗng
Tiếng yêu thương ủ mộng chốn trời xa

Theo ngày tháng thủy triều lên xuống mãi
Bóng thời gian thay đổi sắc con thuyền
Rồi mấy lượt truân chuyên dòng nước chảy
Như chưa hề thoáng lặng, bến sông yên!

Một đêm giông, tả tơi nơi biển loạn
Thuyền trưởng nầy đã rớt dưới trùng dương
Một cánh chim trên đường nay đứt đoạn
Để cả đoàn chới với cuộc tang thương

Giữa chập chờn, lắc lay ngàn sóng vỗ
Chuỗi hành trình bão tố chẳng dừng cơn
Lộng xoay hoài, cuốn vờn bao cánh nhỏ
Sức cố chèo, vượt thoát đến hoàng hôn…

Nầy đây! Quả tim hồng đang mãnh liệt
Nhịp ân tình tha thiết nhớ năm xưa
Nghẹn đau thương trăng vừa rơi suối biếc
Trên lối mòn da diết nhỏ sương khuya!

Nguyễn Thành Sáng
User avatar
Nguyễn Thành Sáng
Thiếu tá
Thiếu tá
 
Posts: 676
Joined: Wed Jun 01, 2016 11:01 pm

Re: THAO THỨC

Postby Nguyễn Thành Sáng » Wed Dec 20, 2017 11:49 am

Thơ Họa Nguyễn Thành Sáng & Thi Hoàng (12)

NÀNG ƠI

Nơi biển lớn, trập trùng sóng vổ
Gió lạnh lùng khắp chỗ bủa giăng
Khi vui gió nhẹ lâng lâng
Khi buồn gió thét, trào dâng sóng cồn

Rừng xanh thẳm, mưa dồn, lũ quét
Cây bạt ngàn, rừng hét canh khuya
Cây cao chắn lối đi về
Còn cây bé nhỏ, bốn bề tối tăm

Nước sông lạnh, lăn tăn gợn sóng
Con đò đưa, chiếc bóng lững lờ
Chiều về đón khách đợi chờ
Đò đưa thui thủi, những giờ buồn tênh!

Vầng trăng sáng, khi lên, khi lặn
Toả ánh vàng, lúc thắm, lúc vơi
Biết bao tâm sự cuộc đời
Khi thì cảm xúc, khi rơi não nề!...

Thơ nàng thắm, lê thê nguồn cảm
Như chút gì ai oán xa xăm
Năm nào ta hãy còn xanh
Giờ đây nhạt bóng vầng trăng thuở nào!

Những đêm vắng, xanh xao dòng nghĩ
Như có gì thủ thỉ xa xôi
Qua rồi những chuyến đò đời
Biết bao lưu luyến, chơi vơi nỗi lòng!

Ta, Nàng có chung dòng cảm nghĩ
Những lúc vui, phỉ chí tung cao
Lúc buồn thấy dạ nao nao
Canh khuya bóng lẻ, dạt dào tâm tư

Có những lúc, suy tư vời vợi
Thả hồn về cảnh giới lâng lâng
Như mong, như đợi vầng trăng
Cho ta nồng ấm một lần mà thôi!

Nhưng tìm mãi, xa xôi diệu vợi
Bóng trăng lòng ta đợi, ta chờ
Từng đêm giọt lệ lòng rơi
Sao ai xa vắng! ai ơi nơi nào?

Theo năm tháng đi vào phẳng lặng
Bao vui buồn cũng chẳng là chi
Lòng như đã thấm mỏi mê
Thôi thì mặc kệ, đường về riêng ta!...

Rồi bổng chợt, băng qua biển mộng
Một cái gì, khuấy động xa xa
Để cho dào dạt hồn ra
Một dòng cảm xúc, ngân nga cõi lòng

Chuỗi cuộc sống như dòng sông chảy
Lúc thẳng dòng, lúc phải ngoặc cong
Miễn sao giữ dạ trắng trong
Một niềm lai láng, dòng sông hữu tình

“Nay gặp lại” cho mình một chút
Tia nắng hồng sưởi lúc giá băng
Hương lòng, dòng ngọt, vầng trăng
“Để ta bù lại ngàn năm đợi chờ”
Cho hồn ta hết chơ vơ!...

Nguyễn Thành Sáng

EM ĐỢI

Em đợi anh về để sẻ san
Chuyện đời đâu đó lắm trái ngang
Bình yên khao khát bình yên mãi
Anh có biết chăng giấc mộng tàn.

Em đợi anh về tình chứa chan
Như tia nắng mới cứ dâng tràn
Cỏ cây hoa lá cùng tươi tốt
Rạo rực ô kìa xuân đã sang.

Ước chi cuộc sống bớt gian nan
Ta sẽ cùng sau dệt mộng vàng
Tri kỉ tâm giao mình mãi mãi
Chia sẻ cùng nhau tình chứa chan.

Thi Hoàng
User avatar
Nguyễn Thành Sáng
Thiếu tá
Thiếu tá
 
Posts: 676
Joined: Wed Jun 01, 2016 11:01 pm

Re: THAO THỨC

Postby Nguyễn Thành Sáng » Wed Dec 20, 2017 12:41 pm

Dòng Tâm Sự Gửi Hồn Cha Mẹ

Cha Mẹ ơi!
Cuộc hành trình nào đi mà không tới
Kiếp con người muôn lối cũng về thôi
Thuở năm xưa sắc vàng trôi đỉnh núi
Cánh thời gian cũng phủi bóng sau đồi!

Để sông bạc lững lờ con nước chảy
Thuyền dưới đêm lặng lẽ chuyển phương ngàn
Theo lượn khúc cuốn tròn hằng vạn xoáy
Vào biển khơi vời vợi cõi mông mênh…

Con chạnh lòng nhung nhớ chuỗi ngày qua
Từ mạch sống tình Cha và nghĩa Mẹ
Cây non nớt giữa đêm bầu trắng xóa
Rồi trưa hè lộng gió rít bờ tre!

Nghe tiếng đàn đơn điệu lảy bên vườn
Khung héo hắt mây sương chìm bóng nguyệt
Nỗi khát vọng ươm trồng về một hướng
Kéo vầng xanh kết tượng ánh canh khuya

Thắp sáng ngàn thương nơi tấc dạ
Vực tiếng đàn từ giọng của tong đô
Nâng từng bước mi pha rồi mí phá
Vượt vút cao sí đố, phả sầu lơ…

Bởi Cha lãng tử dừng chân xây mộng
Mẹ, quê mùa khốn khó đến thị thành
Duyên tơ tình bèo mây xuôi dòng sống
Tạo hạt mầm dưới bóng mảnh trăng thanh!

Các con chào đời nơi hàng nước nổi
Trên lắc lay u tối phủ thuyền nan
Cố vươn mình thẳng tay chèo mệt mỏi
Nên bao lần chới với cảnh mờ tan…

Ngày hôm nay ánh đã khuất xa rồi
Hồn thu mãi ngậm ngùi thương với nhớ
Dòng sông nầy thuyền đời còn chuyển tới
Dẫu cung đàn rười rượi vẫn xây mơ!

Nguyễn Thành Sáng
User avatar
Nguyễn Thành Sáng
Thiếu tá
Thiếu tá
 
Posts: 676
Joined: Wed Jun 01, 2016 11:01 pm

Re: THAO THỨC

Postby Nguyễn Thành Sáng » Fri Dec 22, 2017 10:23 am

Thơ Họa Nguyễn Thành Sáng & Thi Hoàng (13)

CÓ HỒN TA

Xe qua lại dập dìu trong nắng sớm
Ánh hanh vàng, mơn mởn lá cành cây
Ta ngồi đây, trải hồn ra phút giây
Đưa cảm xúc lòng nầy về xa thẳm

Hỡi nàng ơi! Có thấy lòng thanh thản?
Hãy cùng ta hoà lẫn buổi hôm nay
Cùng ngọt ngào hương vị của men say
Đường thơ mộng, từ nay ta sánh bước!

Ta sẽ đưa hồn nàng vào mộng ước
Cùng bên ta cất bước đến trăng vàng…
Những chiều buồn, lòng thấy nỗi mênh mang
Nàng có ta, ánh vàng luôn kề cận!

Những ngày xuân, mai, đào khoe sắc thắm
Hồn ta ra tít tận để gặp nàng
Ta cùng nhau sưởi ấm dưới nắng vàng
Cho cõi lòng thênh thang bao ý sống!

Những ngày hè ánh hồng kia rực nóng
Mát lòng nàng dòng sống mảnh hồn ta
Những thu sầu tan tác nỗi lòng ra
Về phương ấy, hồn ta cùng san sẻ

Mùa đông đến, lê thê niềm quạnh quẽ
Ta sẽ về, nhè nhẹ ở bên nàng
Những đêm trăng, chiếc bóng, thức mơ màng
Ta rời mộng, hồn vàng theo ngọn gió

Đến phương trời xa xôi tận nơi đó
Cùng bên nhau sáng tỏ dưới trăng thanh
Trải hồn mình lai láng với khung xanh
Cùng ru ngủ mộng lành trong bể ái!

Những chiều mưa thấy lòng như tê tái
Hồn ta về, nối lại nhịp yêu thương
Dẫu mưa buồn nhưng ta mãi vấn vương
Chẳng rời bước, hồn thương theo gió động

Những đêm sâu, ta ru nàng vào mộng
Cùng với ta uống bóng của trăng sao
Rồi bay vào tít tận cõi trời cao
Và tận hưởng rạt rào niềm xúc cảm

Có những ngày, lòng nghe như ảm đạm
Nàng chớ buồn! nứt rạn mảnh hồn xinh
Hãy xem như không chỉ có một mình
Ta sẽ đến trên khung tình lồng lộng!

Nàng hết buồn, đi theo ta vào mộng
Cùng bên nhau thơ sống với yêu đương
Kể từ nay! Ta, nàng, một con đường!
Giờ! Ngủ đi em thương! chìm vào mộng!...

Nguyễn Thành Sáng

CHẲNG RỜI

Không chê chẳng trách thiệt vui
Nhẹ nhàng chỉ bảo thế rồi là quen
Thơ dài anh gởi từng đêm
Từng dòng chữ nhỏ hiện lên ấm lòng

Gởi theo nỗi nhớ niềm mong
Gởi theo cả những ngóng trông đợi chờ
Mang theo một chút ngẩn ngơ
Mang theo một chút thẫn thờ đêm sâu

Tình thơ ơi chớ bạc mầu
Giữ gìn cho đến mai sau chẳng rời.

Thi Hoàng
User avatar
Nguyễn Thành Sáng
Thiếu tá
Thiếu tá
 
Posts: 676
Joined: Wed Jun 01, 2016 11:01 pm

Re: THAO THỨC

Postby Nguyễn Thành Sáng » Fri Dec 22, 2017 10:36 am

Thơ..

Đây mênh mang! Dòng sống của suy tư
Đây cảm nhận! Không gian cùng cảnh vật
Với bước chân! Của mảnh hồn Lữ Thứ
Và suối nguồn lai láng của con tim!

Để xúc động, bâng khuâng rồi thổn thức
Để vấn vương, thương nhớ hoặc hận hờn
Để máu hồng sục sôi thành lửa rực
Đốt gió đời hừng hực cháy từng cơn…

Cho ngút ngàn, da diết tận tâm hồn
Nhìn sông lững chập chờn theo gợn sóng
Ôm hình hài hằng vạn thuyền khắp chốn
Trải đăng trình theo cõi lộng mênh mông

Nước sông nầy, biển kia khi êm ả
Lúc dậy gờn, tơi tả dưới cuồng phong
Tung bọt trắng cuộn vòng thành nát đóa
Dập hải hành một thuở phải long đong!

Rồi lặng lẽ xem trăng soi suối lạnh
Ngắm ánh vàng tung sợi phủ ngàn hoa
Nhẹ tay nâng sương sa chìm hiu quạnh
Nghe tiếng đàn canh cánh nhịp ngân nga…

Là tất cả âm vang lời của gió
Là tiếng lòng thỏ thẻ rót vào tim
Biến nhịp đập lặng chìm nơi cuối ngỏ
Vút ngân dài, xoải cánh một loài chim…

Đó là thơ! Là tiếng lòng muôn thuở
Giúp hồn ai nhung nhớ nhẹ phôi phai
Cho hương ngàn trôi bay về khắp chỗ
Vơi nỗi niềm vàng võ với heo may!...

Nguyễn Thành Sáng
User avatar
Nguyễn Thành Sáng
Thiếu tá
Thiếu tá
 
Posts: 676
Joined: Wed Jun 01, 2016 11:01 pm

Re: THAO THỨC

Postby Nguyễn Thành Sáng » Sun Dec 24, 2017 12:39 pm


Thơ Họa Nguyễn Thành Sáng & Thi Hoàng (14)

CỨ HỒN NHIÊN

Nàng chớ đợi ta, chớ trở trăn
Để buồn thui thủi với bâng khuâng
Vì ta được gặp từng đêm mộng
Một trái hồn thương đã gửi nàng!

Cuộc đời có phải áng phù vân?
Mây gió gặp nhau có ngỡ ngàng?
Xuân sắc năm nào đâu thắm nữa!
Để rồi gặp gỡ có ly tan?

Ta thấy cảm ai trong mộng tưởng
Chút gì như có cái thương thương
Thời gian mấy độ chưa dài lắm
Mà ngỡ trùng dương vạn sóng đường!

Những lúc thoáng lòng sao thấy nao
Hồn ai, ý sống đẹp làm sao
Cho ta vương vấn về xa thẳm
Chiều nhạt, đêm sương, nỗi dạt dào!

Muốn bay theo gió về phương ấy
Cuốn đoá hoa đài tận chín mây
Bay thẳng không gian vào vủ trụ
Tầng cao hoa, gió kỷ niên say!...

Nhưng rồi nhìn lại phút hôm nầy
Cảnh sống thế nào đó với đây
Bóng xế chiều hôm nhè nhẹ đến
Hương tình nhạt ánh có chăng hay!

Thôi hãy ru hồn vào mộng mị
Nơi đây ta đã có đường đi
Gặp nhau trong ấy nguồn thương tận
Thực thể phù vân có sá gì!

Sống gắng tìm vui trong nẻo sống
Thời gian chầm chậm mặc xuôi dòng
Biết đâu ngày đó duyên phần định
Tự đẩy thuyền ta đến bến lòng!

Nghĩ, nhớ về nhau nên sống sáng
Giữ lòng thanh bạch chẳng mênh mang
Trầm trong suối ngọc, hồn ta gội
Rực thắm hương lòng dưới ánh trăng
Từ đây ta mãi nhớ đến nàng!...

Nguyễn Thành Sáng

Ừ THÔI

Bao lần ta ước gặp nhau
Sẻ chia tâm sự trao câu ân tình
Thấu tường những nỗi ba sinh
Để quên đi chút gập ghềnh tháng năm

Nhưng ai lặng lẽ âm thầm
Chối từ khao khát một lần...
Ừ thôi!

Thi Hoàng
User avatar
Nguyễn Thành Sáng
Thiếu tá
Thiếu tá
 
Posts: 676
Joined: Wed Jun 01, 2016 11:01 pm

Re: THAO THỨC

Postby Nguyễn Thành Sáng » Sun Dec 24, 2017 12:53 pm

Chạnh Lòng Tình Trong Nấm Mộ

Bên một góc nghĩa trang đìu hiu nhạt
Nấm mộ buồn trăng trắng nỗi ly tan
Chưa được lần trọn vẹn giấc mơ trăng
Phải lặng lẽ ôm đàn vào đất lạnh!

Bóng thời gian thả dài theo năm tháng
Đã lần tan quá khứ sắc thu đông
Thuở năm nào thuyền mộng đón bên sông
Mà lữ khách trên dòng không ghé lại

Để hồn thương ngậm ngùi mang tê tái
Hằng đêm về ngây dại xót xa mơ
Từ ngôn từ lạc lõng cố thành thơ
Mong êm ả canh chờ sương lộng ánh!

Nhưng mãi đợi với nỗi niềm canh cánh
Ánh vàng kia vẫn khuất tận nơi nào
Để tim nầy ôm ấp lặn chìm sâu
Khao khát mộng dạt dào trong nghẹn tủi

Ai có hiểu từng thu mờ thui thủi
Một linh hồn lạnh lẽo vọng trời xa
Nghe từ sâu thăm thẳm nhịp ngân nga
Lời khe khẻ đậm đà…em yêu hỡi!

Vậy mà anh mãi vói hoài không tới
Chỉ chập chờn vời vợi nẻo xa xăm
Cho tim đau tan nát tự bao lần
Muôn ảm đạm trôi dần theo chuỗi sống…

Ôi chiều nay! Dưới khung trời chếch bóng
Chợt chạnh lòng vương vấn chuyện ngày xưa
Nấm mồ kia ôm hình hài muôn thuở
Một ái tình trăn trở mảnh hồn si…

Như phảng phất đâu đây lời non nỉ:
Tôi yêu em là để khổ cho tôi
Bởi sao kia ở tít tận xa xôi
Thân cánh gió chơi vơi đâu gần được

Chỉ chết rồi chân hồn theo nhịp bước
Về trần gian lặng ngắm ảnh hình ai!...

Nguyễn Thành Sáng
User avatar
Nguyễn Thành Sáng
Thiếu tá
Thiếu tá
 
Posts: 676
Joined: Wed Jun 01, 2016 11:01 pm

Re: THAO THỨC

Postby Nguyễn Thành Sáng » Tue Dec 26, 2017 1:05 pm

Thơ Họa Nguyễn Thành Sáng & Thi Hoàng (15)

ĐỪNG CÓ BUỒN ANH

Em ơi! đừng có buồn anh!
Để cho khoé mắt long lanh nỗi sầu
Cuộc đời lắm cảnh bể dâu
Tình sâu, nghĩa nặng do câu vững bền

Tơ duyên định phận do trên
Thời gian còn đó, thang thênh nỗi niềm
Tự nhiên, dòng chảy, con thuyền!...

Nguyễn Thành Sáng

NÍU DUYÊN HẸN HÒ

Em nào đâu có buồn anh
Chỉ là một chút mong manh u sầu
Trải lòng bãi bể nương dâu
Ước chi có một cội sâu rễ bền

Sao trời vẫn sáng ở trên
Ông tơ bà nguyệt tạo nên nỗi niềm
Bến sông vẫn đợi con thuyền
Xuôi về chốn cũ níu duyên hẹn hò.

Thi Hoàng
User avatar
Nguyễn Thành Sáng
Thiếu tá
Thiếu tá
 
Posts: 676
Joined: Wed Jun 01, 2016 11:01 pm

PreviousNext

Return to Văn chương - Thơ ca

  • You cannot post new topics in this forum
    You cannot reply to topics in this forum
    You cannot edit your posts in this forum
    You cannot delete your posts in this forum
  • Who is online

    Users browsing this forum: No registered users and 2 guests